Thứ Ba, ngày 05 tháng 2 năm 2013

Tư liệu:Cuốn "Những mẩu chuyện..." của Trần Dân Tiên làm thay đổi cuộc đời của ông Dương Trung Quốc

Dưới đây là nguyên văn bài viết mới  đăng ngày 4/2/2013 trên Tuổi trẻ và đăng lại trên Tin tức hàng ngày và nhiều báo mạng cho thấy bản thân nhà sử học hàng đầu đất nước-Dương Trung Quốc- không biết tác giả Trần Dân Tiên là ai(?) mặc dù sau rất nhiều tranh cãi trong và ngoài nước trong nhiều thập kỷ qua, kể cả một số nguồn tin chính thức của Đảng CS VN đã nói rằng Trần Dân Tiên là một trong những bút danh của  Hồ Chủ Tịch (Bách Việt )  

Cuốn "Những mẩu chuyện..." của Trần Dân Tiên làm thay đổi cuộc đời của ông Dương Trung Quốc

Ông Dương Trung Quốc
Tôi có một lý lịch nghề nghiệp rất đơn giản: sinh ra, lớn lên, đi học, thi học sinh giỏi môn sử phổ thông rồi tốt nghiệp khoa sử Đại học Tổng hợp Hà Nội, về Viện Sử học công tác cho đến khi về hưu vẫn tiếp tục hoạt động trong một hội nghề nghiệp của giới sử học và làm một tờ báo của Hội Sử. Có hơn một thập kỷ làm đại biểu Quốc hội thì ngẫm kỹ điều mình thể hiện trên diễn trường ấy cũng luôn là những vấn đề có liên quan đến lịch sử, lấy chuyện xưa vận vào chuyện nay, tựa như người nhắc vở vậy.
Với người làm nghề sử thì việc đọc sách là chuyện đương nhiên, như nông dân cày cấy, thợ may cắt vải nên khó chọn được một cuốn sách nào lại đủ sức “làm thay đổi cuộc đời” của mình. Nhưng ngẫm nghĩ kỹ có thể nhắc tới một cuốn sách dường như nó đã “bẻ ghi” khiến đời mình nghiêng về cái ngả đường mà đến thời điểm đã U-70 rồi thì có thể nói được rằng sẽ theo nghiệp nghề ấy đến lúc xuống... mồ.
Cú hích vào nghề
"Sau này, ngày càng có nhiều sách viết về Chủ tịch Hồ Chí Minh nhưng cuốn Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch vẫn được coi là cuốn sách sớm nhất, được tin cậy nhất và sách này luôn được tham khảo như một nguồn tư liệu gốc"
Tôi đến với nghề sử rất ngẫu nhiên, không hề có một hứng thú hay năng khiếu gì đặc biệt đối với cái môn dễ là khổ sai trí nhớ ấy. Đến lớp 10 niên khóa 1963-1964, Hà Nội tổ chức thi học sinh giỏi môn lịch sử. Chẳng biết vì sao cô giáo dạy sử lại chọn tôi với câu động viên: “Cô thấy em đi thi được đấy!”. Có lẽ vì nể trọng cô giáo mà tôi nhận lời. 

Chuẩn bị cho cuộc thi, cô giáo hướng dẫn: ngoài sách giáo khoa, nên tìm đến một người nào đó am hiểu lĩnh vực này để hỏi han thêm. Lớp tôi có một anh bạn có bố làm ở Viện Sử học. Tôi đến xin được ông chỉ giáo. Ông đưa cho tôi mấy số tạp chí Nghiên Cứu Lịch Sử bảo mang về nhà đọc thử một vài bài, rồi hẹn gặp lại để ông hướng dẫn. Trước lúc về tôi thấy trên bàn của ông có một cuốn sách không dày. Tôi vừa động tay vào thì nhà sử học đầu tiên mà tôi được gặp trong đời bảo: “Cuốn ấy không phải là sử đâu cháu ơi. À, nhưng đọc được lắm...”.
Đó là cuốn Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch, tác giả Trần Dân Tiên. Về nhà, đọc các bài tạp chí thấy dài lằng nhằng càng đọc càng khó hiểu nên tôi chuyển sang cuốn sách và đọc một mạch từ trang đầu đến trang cuối. Hồi đó Bác Hồ còn sống, một đôi lần tôi được gặp, sách vở viết về Bác chưa nhiều như bây giờ nhưng hình tượng của con người còn sống ấy đã là thiêng liêng lắm. Cuốn sách ấy không thể nói là đã “làm thay đổi cuộc đời tôi”, song đã tạo một cái hích nhẹ và hướng tôi bước vào ngả đường nghề nghiệp mà vào thời điểm đó tôi chưa bao giờ nghĩ tới. Cuốn sách “không phải là sử” ấy thật sự gây ấn tượng với tôi.
Cuốn Những mẩu chuyện về cuộc đời hoạt động của Hồ Chủ tịch chắc nhiều người đã đọc vì từ khi được xuất bản lần đầu vào cuối thập kỷ 1940 đến nay đã qua gần bảy thập kỷ, đã được nhiều nhà xuất bản tái bản rất nhiều lần. Thông qua lời kể của một nhà báo có bút danh Trần Dân Tiên, người đã được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh vào những ngày đầu nước nhà độc lập (1945), cuộc đời của nhà cách mạng và là người đứng đầu nhà nước Việt Nam độc lập được kể lại qua “những mẩu chuyện” như tên gọi của sách. Mục đích sách ra đời vào thời điểm đó dường như chỉ để trả lời câu hỏi “Hồ Chí Minh là ai?”, kể cả với những người nước ngoài.
Sau này, khi đã thâm niên trong nghề nghiệp, tôi có nhiều cơ hội đọc và gặp nhiều người nước ngoài, có người thuần túy là nhà nghiên cứu, có người là nhân chứng lịch sử, cũng có người là cả hai. Tôi đã nghe và đọc được rất nhiều cách tiếp cận, cách đánh giá khác nhau về cuốn sách này và nhân vật của sách...
Đam mê tìm kiếm sự thật
Hồi Liên Xô “mới đổ”, tôi là một trong những người Việt Nam sớm “mò đến” Lưu trữ cũ của Quốc tế Cộng sản ở thủ đô nước Nga để khai thác tài liệu về Hồ Chí Minh. Tôi được biết cách đó không lâu có một phụ nữ quốc tịch Mỹ cũng đã đến đây và cũng có mối quan tâm đến nhân vật lịch sử này. Rồi các đồng nghiệp Nga cho biết người phụ nữ ấy đã “lần mò” đến tận Leningrad để tìm kiếm những chi tiết liên quan đến cuộc đời của Hồ Chí Minh trong thời gian ở Liên Xô (cũ). Người phụ nữ ấy tên Sophie Quinn Judge.
Bẵng đi một thời gian tôi gặp bà ở Aix en Provence, nơi có một trung tâm lưu trữ quan trọng của Bộ Thuộc địa Pháp, ở đó có nhiều tư liệu liên quan đến Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh. Nhưng nếu người ta chỉ quan tâm đến học thuyết hay sự nghiệp chính trị của Hồ Chí Minh thì bà lại muốn tìm hiểu đời sống riêng tư, một phần không thể thiếu được nếu muốn tiếp cận một chính khách cũng như một nghệ sĩ. Theo bà, thật đáng tiếc chưa mấy ai quan tâm đến điều đó vì thế bà sẽ cố gắng lấp chỗ trống này.
Hồi đó bà mới chỉ đưa ra nhận xét bước đầu là càng nghiên cứu càng thấy nhân vật này có nhiều điều hấp dẫn. Vài năm sau Sophie Quinn Judge cho xuất bản ở Singapore một luận văn nghiên cứu về Hồ Chí Minh trong quãng thời gian ở châu Âu 1919-1940. Bà có gặp để trao đổi và gửi bản thảo cho tôi đọc trước. Cuốn sách của bà có thể có sự đánh giá khác nhau từ những người có quan niệm khác nhau, nhưng giữa những dòng chữ có thể thấy được thiện chí của một người muốn thỏa mãn đi tìm sự thật, công việc của một người làm sử.
Nhân dịp 110 năm sinh nhật Chủ tịch Hồ Chí Minh, có một nhóm làm phim đến phỏng vấn Sophie, bà vẫn nhắc lại cái điều bà từng nói với tôi khi mới bắt tay vào viết sách: “Lúc đầu tôi đã nghĩ rằng Hồ Chí Minh không tuyệt vời và thú vị như hình ảnh mọi người vẫn tuyên truyền, nhưng hóa ra ông ấy thật sự thú vị... Con người thật của Hồ Chí Minh rất thú vị”.
Cuốn sách nhỏ mà tôi nhắc đến trong bài viết này thật sự đã “dẫn tôi vào đời” nghề nghiệp để hướng tới cái khao khát muốn tìm ra những gương mặt thật đã tạo nên một lịch sử thật. Thỏa mãn cái khao khát ấy thật là khó, có khi cả đời nghề chưa làm được là bao nhưng lại vô cùng hấp dẫn. Nghiệm lại đời mình thấy cái làm được trong nghề không nhiều nhưng niềm say mê khiến mình đã theo nghiệp nghề này trọn đời lại làm mình thỏa mãn.
Xuân 2013
Dương Trung Quốc
(Tuổi trẻ)

--------------

5 nhận xét:


  1. Dương Trung Quốc là người đáng mặt làm chính trị vì là người không đếm xỉa gì đến dư luận nói về mình.

    Xin giới thiệu bài viết của một người trẻ trên web Dân Làm Báo :

    Thông điệp của Dương Trung Quốc!?
    http://danlambaovn.blogspot.com/2013/02/thong-iep-cua-duong-trung-quoc.html


    và một bài nói của nhà văn Dương Thu Hương về nhân vật Dương Trung Quốc này :

    http://www.youtube.com/watch?v=kwWn0luUwHs



    Trả lờiXóa
  2. Mẫu Thượng Ngàn (MTN) là vô tình hay cố ý đem ma tàu về cho dân Việt. Những sách về đạo Mẫu bằng tiếng tàu đã được dịch ra TV và XB những năm cuối nửa đầu thế kỉ trước ở miền Bắc (Bắc kì). Người viết sách NXK nên tìm đọc để nếu trích thì cho có gốc. Các nhà phê bình cũng cần "khảo cổ" các đạo đó kẻo rồi khổ dân ta. Và cần trả lời được câu hỏi "tại sao liễu hạnh lại được xuất hiện ở thế kỉ 16 mà không sớm hơn như các mẫu kia? Hãy dừng việc đề xuất UNESCO công nhận đạo mẫu với thờ tứ phủ là văn hóa phi vật thể của VN. Nếu đề xuất thì đề xuất VH PVT du nhập vào VN. Các nhà cao hàm, vị không nên có ý kiến và chữ kí phù theo đề xuất đó! Thích đưa ý kiến về đạo mẫu và tứ phủ, mà không bàn đến các nhân vật khác trong tác phẩm MTN.
    Chỗ nào cũng có người xưng mẫu giáng, xưng Bác giáng. Hãy cảnh giác mà xem xét kẻo mất tiền oan đó.
    Những người lâu nay xưng là Bác Hồ giáng, xin mọi người hãy cảnh giác, lấy đạo đức Bác mà soi xét kẻo bị lừa! Bác nào lại mặc quần áo mũ vua, Bác nào ngồi thu tiền quy của dân để xây nhà cao cửa rộng, Bác nào bắt dân bỏ lao động, quỳ gối vái lạy và bày biện mâm lễ suốt ngày trong khi nhiều vùng còn đói cơm, rách áo, không có chăn màn, trẻ không có sách vở để học, già không nơi nương tựa, các anh hùng liệt sĩ và gia tiên không ai lo hương khói …
    Những người tự xưng đó thực tế là:
    Phạm Thị Xuyến – Chí linh Hải Dương: là linh tên giặc Tống Bình lộn lại hại dân
    Đinh Thị Quy – thị trấn Gôi - Nam Định: mang linh Liễu Hạnh (linh giặc cái tàu lộn lại hại dân ta)
    Nguyễn Thị Lương – Hải Phòng: mang linh Nguyễn Ánh (cõng rắn cắn gà nhà)
    Nguyễn Thị Điền – Chùa Hương: mang căn Hổ dữ - đối thủ cụ Phùng Hưng
    Nguyễn Thị Sàng - Thuận Thành - Bắc Ninh: mang căn Rắn độc hại giống nòi Tiên Rồng
    Vương Thanh Bình: mang linh Mã Viện (giặc tàu lộn lại hại dân VN)

    Trả lờiXóa
  3. Ông nói lịch sử hay quá, ông DTQ ạ.
    Vậy nhờ ông làm trọng tài cho đứa bé này nói chuyện với Hai “đại sử gia” nhí:
    - Này cậu, sao ngày trước các cụ nhà ta “kém tắm” vậy nhỉ?
    - Mày nói vậy là sao?
    - Đây này, cậu xem.
    - Xem gì?
    - Ngày xưa nước mình dính vào châu Âu, sao các cụ không bước 1 bước sang luôn cho con cháu được nhờ cái tiếng là tiến bộ, văn minh, lại thụt lại châu Á làm gì cho vừa mê tín vừa lạc hậu.
    - Ờ nhỉ, nghĩa là bên cạnh nước mình xưa không phải Căm Phu Chi, Lào, Tàu…
    - Mày dở hơi à? Mình sáp nhập Tây Âu vào, nghĩa là Âu nằm ở phí Đông mình chứ.
    - Ờ…, nghĩa là ngày trước mình không sát biển…
    - Các anh ơi, chuyện gì mà cãi nhau nghe vui vui thế?
    - Mày thì biết gì mà dí mũi vào 2 anh đây?
    - Thì em nghe 2 anh nói nước mình Âu Âu Tây Tây gì đó nghe lạ thì hỏi thôi.
    - Mày mới học có lớp 3, còn 2 anh đây hơn mày những mấy lớp đây nha.
    - Hơn thì sao? tưởng hơn bằng cấp là nhất mình sao? Nhưng mà chuyện gì hả anh?
    - Là chuyện nước ta từ 1 phần châu Âu nhập vào.
    - Hình như đầu các anh ấm cả rồi. Làm việc gì thì phải có cái đầu chứ.
    - Mày lại con cháu hậu duệ “thằng Bờm” rồi, cái gì cũng phải có cái đầu … có cái đầu, thế 2 anh mày chẳng có cái đầu thì cái … đây hả?
    - Nhưng 2 anh nói cho em biết với đi, cứ cậy học cao hơn em mắng át em hoài.
    - À ,… đang nói nước ta có tên là Âu Lạc, tức Tây Âu và Lạc Việt sáp nhập lại với nhau. Rõ chưa hả Bờm?
    - Ờ , ờ … em tưởng tên nước là … như phố Trần Hưng Đạo, Nguyễn Khuyến, tp Hồ Chí Minh … thì nước mình tên là Âu Cơ và Lạc Long Quân gọi tắt 2 chữ đầu chứ 2 anh?
    - Ah ? ha? …
    - Thôi 2 anh ơi, cất sách đi, rồi đi chăn trâu với em đi!

    Trả lờiXóa
  4. Các cháu tò te nhờ gs DTQ làm trọng tài cho câu chuyện cãi nhau của 2 đại sử gia nhí, nếu không được thì nhờ gs gửi ý nhờ này cho gs lê văn lan ông gs nhá:
    Hai “đại sử gia” nhí:
    - Này cậu, sao ngày trước các cụ nhà ta “kém tắm” vậy nhỉ?
    - Mày nói vậy là sao?
    - Đây này, cậu xem.
    - Xem gì?
    - Ngày xưa nước mình dính vào châu Âu, sao các cụ không bước 1 bước sang luôn cho con cháu được nhờ cái tiếng là tiến bộ, văn minh, lại thụt lại châu Á làm gì cho vừa mê tín vừa lạc hậu.
    - Ờ nhỉ, nghĩa là bên cạnh nước mình xưa không phải Căm Phu Chi, Lào, Tàu…
    - Dở hơi à? Mình sáp nhập Tây Âu vào, nghĩa là Âu nằm ở phí Đông mình chứ.
    - Ờ…, nghĩa là ngày trước mình không sát biển…
    - Các anh ơi, chuyện gì mà cãi nhau nghe vui vui thế?
    - Mày thì biết gì mà dí mũi vào 2 anh đây?
    - Thì em nghe 2 anh nói nước mình Âu Âu Tây Tây gì đó nghe lạ thì hỏi thôi.
    - Mày mới học có lớp 3, còn 2 anh đây hơn mày những mấy lớp đây nha.
    - Hơn thì sao? tưởng hơn bằng cấp là nhất mình sao? Nhưng mà chuyện gì hả 2 anh?
    - Là chuyện nước ta từ 1 phần châu Âu nhập vào.
    - Hình như đầu các anh ấm cả rồi. Làm việc gì thì phải có cái đầu chứ.
    - Mày lại con cháu hậu duệ “thằng Bờm” rồi, cái gì cũng phải có cái đầu…có cái đầu, thế 2 anh mày chẳng có cái đầu thì cái … đây hả?
    - Nhưng 2 anh nói cho em biết với đi, cứ cậy học cao hơn em mắng át em hoài.
    - À ,… đang nói nước ta có tên là Âu Lạc, tức Tây Âu và Lạc Việt sáp nhập lại với nhau. Rõ chưa hả Bờm?
    - Ờ , ờ … em tưởng tên nước là … như phố Trần Hưng Đạo, Nguyễn Khuyến, tp Hồ Chí Minh … thì nước mình tên là Âu Cơ và Lạc Long Quân gọi tắt 2 chữ đầu chứ 2 anh?
    - Ah ? ha? …
    - Thôi 2 anh ơi, cất sách đi, rồi đi chăn trâu với em đi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ông DTQ chẳng nói gì, hay ổng ngủ rồi!??

      Xóa

Hoan nghênh mọi ý kiến thảo luận, nhưng làm ơn viết tiếng Việt có dấu và không chửi tục.

Bài ngẫu nhiên

Tìm blog này